"Thầy là gương đời hy vọng
Soi đường cho chúng con đi
Rọi xa ấm ngàn tia nắng
Lung linh tỏa sáng diệu kỳ"
Mỗi người thầy như một đoá hoa rạng rỡ và sáng tươi nhất. Em luôn kính yêu và
trân trọng sự hy sinh và tận tâm của những người giáo viên. Có một người thầy để
lại ấn tượng sâu đậm trong tim em đó là thầy Thắng- người giáo viên chủ nhiệm
năm lớp 5.
Thầy có vóc người cao gầy, đã vào tuổi tứ tuần nên những nếp
nhăn trên trán thầy ngày một hằn rõ. Đôi mắt hiền từ cùng nụ cười đầy ấm áp của
thầy luôn khiến mình cảm thấy vô cùng gần gũi. Giọng nói của thầy thật truyền cảm,
những lần thầy đọc thơ luôn thu hút và hấp dẫn chúng mình, giọng nói ấy có lẽ
là điều ấm áp từ thầy mà em chẳng thể nào quên. Mỗi ngày đến lớp, thầy luôn gọn
gàng trong những chiếc sơ mi sáng màu cùng quần âu lịch sự. Chúng em hay bảo
nhau rằng, thầy là con trai mà có gì thẫm mỹ rất tốt, chọn bộ đồ nào cũng rất đẹp,
giản dị mà đứng đắn.
Nếu có ai hỏi về tính cách thầy thì em sẽ không ngần ngại mà
trả lời rằng thầy rất tốt bụng. Nhớ những lần tớ thiếu cái bút, cuốn tập thầy đều
trích đồng lương ít ỏi ấy để mua tặng, em không có tiền mua thuốc cho mẹ thầy
cũng chẳng đắn đo mà chở em tới hiệu thuốc mua để biếu mẹ. Điều đó, với em là cả
một tấm lòng lớn mà không phải ai cũng có thể làm được. Bởi vậy mà trong ánh mắt
lũ học trò chúng em, thầy luôn tuyệt vời và hoàn hảo nhất. Với em thầy như một
người cha thứ hai của mình vậy.
Với thầy Thắng, em luôn kính yêu thầy và dành cho thâỳ những
tình cảm trân trọng nhất. Một người thầy chẳng giàu có, thậm chí còn những khó
khăn khi phải lo cho gia đình, con cái, nhưng vẫn chẳng bao giờ từ chối sự giúp
đỡ một ai. Một người thầy mà dẫu học sinh có những lỗi lầm, thiếu sót thầy
không trách mắng mà uốn nắn chúng em bằng sự bao dung, vị tha của mình. Một người
thầy luôn bảo ban, dành cho chúng em những lời khuyên quý giá trong cuộc sống
này. Thật may mắn biết bao khi mình được học và được là học sinh của thầy.
Ngày gặp lại thầy trong lễ nhà giáo vừa rồi, em càng thương
thầy hơn. Thời gian đã vô tình lấy đi nhiều thứ trên gương mặt thầy nhưng vẻ điềm
tĩnh cùng trái tim ấm áp nơi thầy vẫn còn đó. Em biết rằng những lo toan cuộc sống
cùng những cô cậu học trò nghịch ngợm có khi khiến thầy mệt mỏi nhưng sau cùng
thầy vẫn ở đó, bao dung và thương những cô, cậu trò nhỏ vô ngần.
"Chúng con mai dù khôn lớn
Với thầy như vẫn trẻ thơ
Không quên những lần lầm lỗi
Khắc ghi bao phút dại khờ"
Thầy ơi, mai này dẫu có sao đi nữa, dẫu khoảng cách có xa
xôi chừng nào còn vẫn luôn nhớ về thầy. Người thầy năm xưa đã dìu dắt con qua
những bước khó khăn trong đời.
Trần Đình Hiển lớp 10 Toán
Nhận xét
Đăng nhận xét