“Con ơi ghi nhớ lời này
Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ
quên”
Đây là câu ca dao nói về công ơn dạy dỗ của
thầy cô-những người lái đò, câu ca dao trên cho ta biết ngoài công lao nuôi lớn
và dạy dỗ cha mẹ thì thầy cô cũng góp phần không ít trong công cuộc giúp ta nên
người. Thầy cô giáo như những người cha, người mẹ thứ 2 dìu dắt, dạy cho ta những
điều hay để chúng ta có thể chững chạc bước vào đời. Chính vì vậy mà trong mỗi
người đều sẽ có một người thầy, người cô mà họ yêu quý.
Giống như mọi ngày bước đến trường
nhưng khác hơn là năm đó tôi lên cấp hai một môi trường học tập rất mới mẻ, có
bỡ ngỡ, hồi hộp, lo lắng. Vào lớp học gặp lại được những bạn cũ học cùng lớp một
cảm giác vui sướng biết bao. Thầy dạy văn chính là một người thầy tôi kính mến
bởi vì thầy hướng dẫn chúng tôi làm những bài tập một cách cẩn thận, cũng có thể
vì là môn khá khó nên rất chăm chú nghe giảng, những bài giảng của thầy đều phù
hợp với từng học sinh. Giọng
thầy hơi khàn chắc do phải nói nhiều trên lớp, nhưng thầy vẫn cố gắng nói thật
to để cả lớp nghe rõ. Những kỷ niệm lúc đó tôi không bao giờ quên được, ngoài
giờ lên lớp thầy còn dạy cho cả lớp những điều hay trong cuộc sống, có những điều
trong sách không thể dạy cho chúng ta được. Thầy đeo chiếc kính cận nên nhìn rất giống một nhà bác học
uyên thâm, dáng người hơi gầy gầy, thầy lúc nào cũng mặc chiếc áo trắng với quần
âu đen, tóc thì điểm chút hoa râm có thể do thầy thức khuya nhiều để soạn bài
nên vậy, với nước da hơi ngăm ngăm đen, bù lại thầy có một nụ cười rất duyên.
Môn thầy dạy là một môn hầu hết học
sinh không thích lắm, nó rất khô khan, chán ngán, nhiều lúc chỉ muốn ngủ cho
nhanh, đặc biệt là số điểm của tôi với môn đó thật sự là khá tệ một chút. Nhưng
có thầy từng nói một câu của Hoài Thanh như sau: "Văn chương gây cho ta những
tình cảm ta không có, luyện cho ta những tình cảm ta sẵn có", nhưng đối với
tôi thì có cảm nhận được đâu, nó rất nhạt nhẽo, không cảm xúc. Tôi chán nản
không muốn học bộ môn này, may nhờ có thầy một người luôn sáng tạo những bài học
nhàm chán, vô vị đó trở nên hài hước, khiến tôi muốn nghe và một phần nào đó một
chút thơ văn của tôi cũng đã tiến bộ lên khá nhiều. Và trong lần đầu tiên trong thời học sinh lúc
đó tôi được 7 điểm môn văn, cảm giác thật vui sướng, tuy là một số điểm chưa cao
lắm nhưng đã làm cho tôi một cách nhìn khác về môn văn này. Tôi phải cảm ơn thầy,
nhờ những bài giảng của thầy mà tôi, một học dốt đặc văn mà có sự tiến bộ lên rất
nhiều.
Tình cảm giữa thầy và trò là một thứ
tình cảm rất thiêng liêng, trong sáng và đẹp nhất. Một người thầy tôi không bao
giờ quên được, thầy cho đi và không cần nhận lại, chỉ cần nhìn những học trò của
mình thi đua, học tập tốt đã khiến thầy cảm thấy hạnh phúc và viên mãn rồi. Đã
biết bao thế hệ được thầy đưa qua sông, mỗi thế hệ mong sao lớn khôn và làm những
điều có ích. Tôi rất buồn vì
trong năm học đó thầy đã chuyển công tác về gần quê dạy, một cảm xúc khó tả, buồn
và muốn thầy dạy cho thêm nhiều bài hơn, trong lòng cảm thấy nặng trĩu, buồn
miên man, sâu lắng. Ngày chia tay với lớp, thầy đã tâm sự rất nhiều, thầy kể về
cảm giác lần đầu tiên lên lớp chúng tôi, một lớp rất nghịch ngợm, kể về những
điều mà thầy chưa bao giờ kể. Thầy mong chúng tôi học tập thật tốt, chăm ngoan,
vâng lời ông bà, bố mẹ, thầy cô.
Để không phụ
lòng thầy, thì tôi đã cố gắng học tập và rèn luyện, yêu thương ông bà, cha mẹ để
trở thành một người con cũng như người học trò hiếu thảo và giỏi giang. Dù là ở
đâu hay làm gì thì tôi vẫn sẽ nhớ đến những lời giảng bài, những nét chữ của thầy
ấy.
Phạm Tất Đạt lớp 10 Toán
Nhận xét
Đăng nhận xét